Tôi nghĩ nếu một người lợi dụng vị trí của mình để đòi hỏi một cách quá đáng, chi tiêu tiền công ty một cách vô tội vạ, thì khi người ấy hết quan trọng, hoặc khi có ai đó có thể thay thế, thì không có tổ chức nào muốn giữ người ấy lại.

Quan hệ công ty với nhân viên

Năm 96-97, khi làm GM một công ty Nhật tôi có một bạn nhân viên sales, tạm gọi là ABC.. Bạn ấy là một trong số 4 sales của công ty và được phân công phụ trách mảng doanh nghiệp Nhật (thực phẩm chế biến, hải sản xuất khẩu, may mặc).

Ấn tượng của tôi về bạn này là bạn ấy khá là cá tính, và khá là tính toán chi li. Bạn ấy so kè với đồng nghiệp từng li từng tí về thu nhập. Bạn cũng là người khiếu nại về quyền lợi với công ty nhiều nhất, dù rằng so với các sales khác bạn ấy có phần được ưu ái hơn.

Tôi nhớ một lần bạn ấy đến gặp tôi và đề nghị công ty thanh toán tiền ngoài giờ cho những đêm bạn ấy đưa khách đi entertain ở vũ trường. Trong khi theo chính sách của công ty lúc ấy thì nhân viên sales không thuộc diện được chấm công ngoài giờ, chỉ có lái xe và bảo vệ mới thuộc diện được chấm công ngoài giờ.

Tôi giải thích chính sách cho bạn ấy và trả lời là không được, thì bạn ấy nói như vậy là thiệt thòi cho bạn ấy. Cuối cùng tôi nói, công ty cấp ngân sách và tạo điều kiện để các em tiếp khách là muốn hỗ trợ công việc bán hàng của các em. Nhưng nếu em không muốn dùng ngân sách để take care khách hàng thì thôi, tùy em.
Em làm sao cũng được, miễn là em ký được hợp đồng và đạt chỉ tiêu doanh số là được. Còn nếu em không muốn phụ trách mảng Japan vì phải tiếp khách hàng tháng, thì để anh giao cho sales khác.
Vậy là bạn ấy im lặng đi ra.

Thu nhập của các sales tại công ty bao gồm commission được tính theo doanh số, nên khá cao so với mặt bằng bên ngoài và so với các vị trí khác trong công ty. Công việc của sales bao gồm quản lý quan hệ với các đối tác mua (Nhật) và đối tác cung cấp (nhà máy ở VN). Họ được thanh toán chi phí tiếp khách theo ngân sách hàng tháng khá là rộng rãi.

Bạn ABC này luôn là người thanh toán chi phí tiếp khách khủng nhất trong team. Duyệt đề xuất thanh toán của bạn ấy, tôi có cảm giác bạn ấy luôn chi tiêu tối đa những gì mà công ty cho phép. Bất kể khách hàng ấy là ai, vị trí nào, khách cũ hay khách tiềm năng đều là rượu đắt tiền nhất, nhà hàng sang trọng nhất, massage, vũ trường và tiền tip cho dancing girls...
Có lúc tôi đã nghĩ bạn ấy tranh thủ tiếp khách để entertain chính bạn ấy.

Có lần dù đã nghỉ việc tại công ty, bạn ấy cũng gọi cho tôi và thắc mắc sao tôi cho người này cái bàn, người kia cái tủ lạnh cũ mà không cho bạn ấy cái gì. Rồi cuối cùng kỳ kèo xin bằng được cuốn sách về danh mục các chủng loại cá.

Bẳng đi 20 năm không gặp, hôm qua khi đi làm về muộn tôi đã tình cờ gặp lại bạn ấy.

Lúc ấy tôi đang đi trên đường ĐK, bổng có ai đó đi theo mình, vừa nói tiếng Nhật, vừa chỉ trỏ vào cái smartphone. Tôi quay sang nhìn và nhận ra khuôn mặt quen quen. Vẫn là mái tóc rẽ hai ngôi ở giữa tuy đã nhuốm bạc, vẫn dáng người thấp, nước da đậm và giọng nói tiếng Nhật quen thuộc...

Tôi có nghe một vài nhân viên sales ngày ấy, sau này ra mở công ty riêng để kinh doanh thương mại. Riêng ABC thì tôi không có tin tức gì, không ngờ lại gặp lại bạn ấy trong tình huống này. Khi nghe tôi quay lại trả lời bằng tiếng Việt thì bạn ấy quay đi ngay nên không biết bạn ấy có nhận ra tôi, ông sếp của bạn hơn 20 năm trước.

Tôi nghĩ nếu một người lợi dụng vị trí của mình để đòi hỏi một cách quá đáng, chi tiêu tiền công ty một cách vô tội vạ, thì khi người ấy hết quan trọng, hoặc khi có ai đó có thể thay thế, thì không có tổ chức nào muốn giữ người ấy lại.

Và nếu bạn chỉ biết có mình, bạn dù đã hơn rồi nhưng vẫn so bì với đồng nghiệp từng li từng tí, thì ai muốn hợp tác làm ăn với bạn.

Tôi chỉ nghĩ thế, vì tôi không biết cuộc đời của bạn ấy sau đó ra sao. Tôi chỉ phân vân, liệu tính cách có đóng vai trò gì đối với cuộc đời sự nghiệp của một người hay không?

Từ trải nghiệm của mình, tôi thấy những người có qua có lại, thường làm ăn dễ thành công hơn.

Đỗ Hòa

Thêm bình luận


Mã an ninh
Làm tươi